Mỗi khi Tết đến, tôi lại nhớ về những ngày thơ bé ở Cần Giờ – nơi có gió biển mặn mà và những con đường làng rợp sắc mai vàng. Khi còn nhỏ, tôi háo hức đếm từng ngày để được mặc quần áo mới, được theo mẹ ra chợ Tết mua bánh mứt và ngắm những gian hàng rực rỡ sắc đỏ.
Chiều 30 Tết là khoảnh khắc tôi nhớ nhất. Cả gia đình quây quần bên nồi bánh tét nghi ngút khói. Tôi cùng anh chị ngồi canh lửa, nghe ông bà kể chuyện Tết xưa – thời còn khó khăn, chỉ có vài chiếc bánh đơn sơ nhưng tình cảm thì luôn đầy ắp.
Ông tôi thường kể rằng ngày xưa, mỗi khi Tết đến, cả làng cùng nhau dọn dẹp đình, treo đèn lồng và chuẩn bị lễ cúng tổ tiên. Người lớn chúc nhau một năm thuận buồm xuôi gió, còn trẻ con thì chạy khắp xóm khoe bao lì xì đỏ thắm.
Cha mẹ tôi cũng kể về những cái Tết giản dị nhưng ấm áp. Không có nhiều quà bánh như bây giờ, nhưng cả gia đình luôn sum họp, cùng nhau ăn bữa cơm đầu năm và cầu mong một năm mới bình an. Với họ, Tết không chỉ là ngày lễ mà là thời khắc để yêu thương và gắn kết.
Giờ đây khi lớn lên, tôi càng hiểu hơn giá trị của những kỷ niệm ấy. Tết ở Cần Giờ không chỉ là pháo hoa rực rỡ hay chợ xuân nhộn nhịp, mà còn là tiếng cười gia đình, là câu chuyện của ông bà, là tình cảm ấm áp truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.